1. "Đùi mình dạo này to quá, nhưng cũng may…
    .
    .
    .
    .
    .
    .
    .
    .
    bụng che hết đùi rồi."
    — Tình hình rất tình hình (via cuong205a)
     

  2. cuong205a:

    Anh tuy ngốc nhưng không ngốc đến mức không biết vợ mình là chó =))

     

  3. cuong205a:

    "Ông bà làm thế nào mà chung sống được với nhau tới 65 năm?"
    .
    Bà trả lời :”Chúng tôi được sinh ra trong thời đại mà khi một thứ bị hỏng, chúng tôi sẽ sửa nó thay vì vứt nó đi.”

     

  4. cuong205a:

    Chữ Xả trong Từ Bi Hỉ Xả của nhà Phật không có nghĩa là buông bỏ, thoái chí trước nghịch cảnh mà có nghĩa ngược lại.
    .
    Đời là bể khổ mà vẫn ung dung không bận lòng trước hoàn cảnh thuận nghịch vì biết mọi hiện tượng luôn chuyển biến theo quá trình thành trụ dị diệt hoặc suy luận vô tư, tức không luyến ái cũng không lãnh đạm không ưa thích cũng không bất mãn không vui quá mà cũng không u sầu, vinh nhục tim không động.
    .
    Giờ lên mạng thấy nhiều bạn trẻ lạm dụng từ này, động cái gì cũng buông. Buông xuôi như vậy thiệt là không phải.

     

  5. cuong205a:

     hướng dẫn  bạn cách lừa muỗi:
    Bước 1: Mắc màn
    Bước 2: Chùm chăn

    Bước 3: Tắt điện
    Bước 4: Chui xuống gầm giường ngủ ==’Như vậy muỗi sẽ tưởng mình ở trong màn nên k biết rằng anh em mình ngủ ngon lành dưới gầm giường.
    =))

     

  6. cuong205a:

    ~~TRANG HẠ ~~

    Bữa đi quay 2 talkshow liên tục, cô bé trợ lý trường quay lấy nước cho mình uống giữa lúc chờ chương trình, rồi ngồi nói chuyện với mình, trong lúc chờ khách mời khác đang trang điểm. Cô bé hỏi mình ý kiến xem, bây giờ cô ấy đang có 2 người cầu hôn. Một người là cậu bạn yêu từ thời sinh viên, nhưng cũng chưa công việc ổn định, bố mẹ cô không ưng anh ấy. Một người khác hơn cô 10 tuổi, là bộ đội, thu nhập cao và ổn định, bố mẹ cô muốn gả con gái cho anh này.

    Mình hỏi cô bé, em mới ngoài đôi mươi, vừa ra trường thì lo gì chuyện cưới chồng gấp thế? Mà em yêu ai hơn?

    Cô ấy nói, nhà anh người yêu lớn tuổi muốn cưới sớm, tất nhiên rồi sẽ phải có con sớm. Còn anh trẻ thì chẳng dám đòi hỏi cô điều gì cả. Vì bản thân anh trẻ cũng còn chưa có gì trong tay.

    Mình hỏi, thế bản thân em thì muốn cùng ai? Cô ấy nói, ai cũng vậy, như nhau. Tình cảm thì em nghiêng về anh trẻ. Còn lấy chồng thì em nghiêng về anh kia. Chị cho em hỏi là kinh nghiệm chọn chồng của chị là thế nào, nếu chị là em, thì chị chọn cưới ai?

    Mình bảo, làm gì có ai trên đời này có kinh nghiệm chọn chồng! Nếu có kinh nghiệm, tức là phải nhiều chồng, mà nhiều chồng thì chứng tỏ là quá khứ đã nhiều thất bại và toàn là thất bại. Thế thì gọi sao là có kinh nghiệm?

    Lấy người mình yêu và lấy người yêu mình, chọn ai? Mình bảo, thôi em hãy cưới bố mẹ chồng. Hãy nhìn vào cuộc sống của bố mẹ chồng để thấy được tương lai của em.

    Đàn ông là một biến số, nhưng gia đình chồng là một hằng số.

    Tình yêu là một biến số, nhưng sự tử tế là một hằng số.

    Không có tình yêu thì chẳng còn gì nữa. Nhưng còn lại là quan hệ gia đình. Vợ chồng không yêu nhau nữa nhưng vẫn là bố mẹ của các con, vẫn là con cháu trong dòng họ. Có thể li hôn để giải thoát cho nhau nhưng trọn đời “người ấy” vẫn là bố của con mình. Gia đình chồng tử tế, bố chồng đối xử tốt với mẹ chồng, thì đó là một điềm lành của cuộc hôn nhân. Cho dù anh ấy bây giờ còn nghèo khó, kém cỏi nhưng anh ấy đã có sẵn một gia tài quá lớn rồi. Vì ngàn đời nay rồi, cuộc hôn nhân của em đặt trọn vẹn bên trong cuộc sống gia đình nhà chồng, chứ có mấy ai ngược lại, chịu đi ở rể?

    Nếu phải chọn chồng (nói theo cách của cô bé), thì hãy chọn gia đình chồng. Vì nói cho cùng, người yêu em chỉ là hình ảnh của anh ấy trong thời điểm hiện tại. Còn gia đình nhà chồng mới là cuộc sống thực sự em sống sau này.

    Mà nếu nghĩ thế, thì anh ấy già hay trẻ trung, giàu hay nghèo, lắm tài hay lắm tật, là người yêu em hay là người em si mê… đôi khi không quan trọng bằng việc, cưới anh ấy, em sẽ sống một cuộc đời ra sao, với những người thân yêu thế nào.

    Gia đình chồng tử tế chính là đảm bảo lớn nhất cho hạnh phúc của một người con gái. Chứ không phải là tình yêu như chúng ta vẫn tưởng tượng

     


  7. Học lái xe

     

  8. cuong205a:

    Im lặng để cơn giận tan biến, chứ đừng im lặng để chờ một câu xin lỗi từ phía bên kia
    .
    Bởi vì …
    .
    .
    .
    .
    .
    .

    .
    .
    .
    Mày ko sai chẳng lẽ bố mày sai à =))

     


  9. "tôi chỉ chịu trách nhiệm những gì tôi nói, không chịu trách nhiệm những gì bạn hiểu"
     

  10. (Source: cuong205a)

     

  11. cuong205a:

    Kinh nghiệm chiến chinh Facebook =))

     


  12. "1. Vì sao bạn tìm thấy vật bạn đang tìm ở nơi cuối cùng bạn tìm nó mà không thấy ngay từ đầu?
    2. Vận tốc của ánh sáng là 300 ngàn km/s, vậy vận tốc của bóng tối là bao nhiêu?
    3. Người ta khóc dưới nước được không ?
    4. Vì sao người ta nói làm cực như chó trong khi mình thấy con chó nó nằm chơi gặm xương tối ngày?
    5. Con cá có khát nước không?
    …"
    — Vũ trụ còn vô số bí ẩn =))

    (Source: cuong205a)

     

  13. cuong205a:

    gà quá, nghe hoài mà giờ mới biết Trường Sơn Đông Trường Sơn Tây có ý nghĩa lớn lao như vậy! Bái phục tiền nhân!

    ~~NGUYEN THANH NAM~~

    Trong chúng ta ai cũng biết đến cá nhân Võ Nguyên Giáp và trận Điện Biên Phủ trong cuộc chiến tranh Đông Dương lần thứ nhất. Nhưng chắc sẽ rất nhiều người lúng túng với câu hỏi: tướng Giáp có vai trò cá nhân gì trong cuộc chiến khốc liệt hơn lần thứ hai?

    Tôi cũng không phải là ngoại lệ. Cho đến khi đọc xong cuốn “Con đường dẫn đến Tự do – The Road to Freedom” của tác giả Virginia Morris.

    Nếu chỉ được chọn ra một lý do khiến Mỹ phải thất bại ở Việt nam, rất nhiều những nhà nghiên cứu quân sự đã đi đến kết luận rằng đó là việc Mỹ không thể chặn đứng con đường tiếp tế vào Nam. Trong hồi ký của mình, McNamara đã phải thừa nhận, dù đã sử dụng tất cả những phương tiện chiến tranh hiện đại nhất như B52, hàng rào điện tử, hay dã man nhất như chất diệt cỏ, bom bi và napal, quân đội Mỹ đã bất lực trong việc bóp nghẹt đường mòn Hồ Chí Minh.

    Đó không phải là một con đường mà là một công trình xây dựng kỳ vĩ trong lịch sử quân sự của loài người với hơn 20,000 km đường ngang dọc. 20,000 chiến sĩ đã hy sinh, 6000 còn mất tích, và hơn 30,000 người bị thương nặng để giữ cho con đường luôn thông suốt dưới mưa bom của không quân Mỹ đã ném hơn 4 triệu tấn bom xuống đây.

    Virginia là phóng viên nước ngoài đầu tiên đi hết con đường này từ điểm đầu làng Lát (Tân kỳ) vượt đèo Mụ giạ sang Lào, qua đường 9, đến Muong Nong, Saravane, Sekong, về Ngã Ba Đông Dương và kết thúc tại Chơn Thành, cách thành phố Hồ Chí Minh chưa đầy 70km. Hành trình “xẻ dọc Trường sơn” này của cô, chủ yếu là đi bộ đã thuyết phục được tướng Giáp dành cho cô một cuộc phỏng vấn.

    Nội dung cuộc phỏng vấn này tôi chưa hề được đọc bằng tiếng Việt. Nhưng đã lý giải cho tôi rất nhiều về triết lý chiến tranh cũng như những quyết định quan trọng mà đại tướng đã trải qua. Và sự liên hệ giữa trận Điện biên phủ và cuộc chiến thống nhất đất nước. Tôi đặc biệt tâm huyết với niềm tin của đại tướng: Có thể duy trì cuộc chiến bằng chiến tranh du kích nhưng chỉ có thể kết thúc cuộc chiến bằng chiến tranh thông thường. Xem ra điều này cũng rất đúng trong kinh doanh, nếu hiểu kết thúc là xây dựng được nghiệp lớn.

    Xin được dịch nguyên vẹn bài phỏng vấn từ cuốn sách tại đây:

    Tại sao chúng tôi lại xây dựng đường mòn Hồ Chí Minh? Vì người Mỹ tấn công chúng tôi. Chủ tịch HCM đã dự đoán được chiến tranh sẽ kéo dài, nhưng chúng tôi nhất định sẽ thắng.

    Quân đội non trẻ của chúng tôi đã học được nhiều kinh nghiệm, đặc biệt từ trận Điện biên phủ. Một trong những bài học đó là vai trò cực quan trọng của hậu cần. Từ ngày đầu tiên, chúng tôi đã biết Mỹ  với chiến lược “Phản ứng linh hoạt”, trước sau rồi cũng sẽ đưa quân vào Việt nam. Bởi thế chúng tôi phải tính kế lâu dài. Tôi biết rằng, nếu chúng tôi muốn thắng, chúng tôi phải mở rộng mặt trận của cuộc chiến tranh du kích lúc đó, chúng tôi phải đánh những trận lớn hơn. Tháng 5/1959 tôi đã ra lệnh mở đường mòn Hồ Chí Minh.

    Ban đầu, chỉ có đường đi bộ. Sau đó mới mở đường rộng. Để ngụy trang và cũng để có rau ăn, chúng tôi đã trồng những cây leo dọc theo hàng rào hai bên đường đan thành vòm. Tôi đã học được điều này từ Điện biên phủ.

    Khi đường Đông Trường sơn bị chặn đứng, tôi đã ra lệnh mở đường Tây Trường sơn. Vùng này toàn những dốc đá tai mèo dựng đứng. Lần đầu tiên anh em báo lại, không thể làm được. Lần thứ hai anh em báo lại quá nhiều núi và đá. Lần thứ ba, tôi ra lệnh cắt đá mà đi. Con đường chạy sang Lào qua Tà lê. Tôi đã đứng đó khi mở cửa khẩu Tà lê. Từ đây con đường được mở sang phía Tây, sang nước bạn. Và cũng từ đây xuất hiện bài hát: Trường sơn Đông, Trường sơn Tây. Bài hát thật là hay và đã giữ vững tinh thần của những người mở đường, trong điều kiện máy bay Mỹ ném bom 23 trên 24 giờ mỗi ngày. Tôi đã gặp những đại đội công binh toàn các chị em gái, họ làm nhiệm vụ lấp hố bom và phá bom nổ chậm. Tôi đã rơi nước mắt khi chứng kiến điều kiện sống cực kỳ kham khổ của họ. Tôi có nhiều những kỷ niệm đau thương như vậy.

    Từ Tà lê, tôi đã đi về phía Nam theo đường Tây Trường sơn. Chúng tôi đã tranh luận rất nhiều về việc chỉ mở đường đi bộ hay sẽ mở đường cho xe cơ giới vì lúc đó mới chỉ có bộ đội hành quân với ba lô trên vai. Tôi đã ra lệnh mở đường cho xe tải. Ngay cả sau khi có đường, cũng vẫn còn có ý kiến lưỡng lự là có đưa xe tải vào hoạt động không vì không quân Mỹ có rất nhiều loại vũ khí mới để tiêu diệt xe tải. Và quan trọng hơn nữa là xe tải cần xăng. Tôi đã đưa một đồng chí làm tư lệnh bảo đảm việc vận chuyển xăng dọc đường HCM. Đó là một dự án ghê gớm!

    Trong một lần sang thăm Nga để xin viện trợ pháo cao xạ và tên lửa, nguyên soái Grechko đã hỏi

    -           tôi đã xem kỹ các tấm ảnh đường mòn mà đồng chí đưa. Tôi chẳng thấy xe cộ đâu cả, chỉ thấy voi

    Tôi đã trả lời:

    -          đường mà các đồng chí thấy có voi là đường để ngụy trang, đường thật được dấu trong rừng già.

    Sau khi được trang bị vũ khí phòng không, con đường tiếp tục đi sâu vào rừng rậm Lào đến Atopo. Tôi đã đến gần Atopo và ra lệnh mở đường xuyên cao nguyên Bô lô ven đang là vùng tranh chấp ác liệt.

    Trong giai đoạn cuối của cuộc chiến, có những lúc con đường bị phong tỏa hoàn toàn. Đã có những ý kiến là Việt nam chỉ có thể tiến hành chiến tranh du kích tại chỗ, không thể thực hiện tấn công trực diện được. Tôi không tin vào điều đó, chỉ có thể kết thúc chiến tranh bằng cuộc chiến thông thường, và đã ra lệnh mở đường bằng mọi giá. Cuối cùng, khi con đường chạm đến cửa ngõ Sài gòn ở Lộc ninh, chúng tôi đã sẵn sàng để chiến thắng.

    Các kỹ sư của đường Trường sơn rất khéo léo và chịu nhiều hy sinh. Trong đó có rất nhiều các cô gái, đang tuổi lớn. Họ đã hy sinh cả tuổi thanh xuân cho con đường. Và khi trở về họ đã không còn trẻ như cô (tác giả Virginia) nữa.

    Để biết tại sao họ lại mạnh mẽ thế, cô phải nghe các bài hát. Họ đã tìm thấy niềm tin vào thắng lợi cuối cùng, tìm thấy sức mạnh để vượt qua những hy sinh khủng khiếp cho sự nghiệp thống nhất đất nước, trong giai điệu và ca từ của những bài hát ấy. Rất nhiều lần, tôi đã khóc khi nghe lại những bài hát và nghĩ về Trường sơn.

    Tôi cám ơn cô rất nhiều đã đến thăm đất nước chúng tôi và đi dọc đường Trường sơn. Điều đó giúp cho thế giới hiểu rằng không có gì quí hơn độc lập tự do và không thế lực nào có thể tước đi quyền của một dân tộc được độc lập. Mặc dù tình hình thế giới đang rất phức tạp, tôi tin rằng hòa bình sẽ chiến thắng và tất cả loài người sẽ được tự do và hạnh phúc.

    Virginia nhớ lại những gian khó mà cô đã vượt qua và chứng kiến trên đường: thưa đại tướng, tôi không nghĩ rằng tôi có thể chiến đấu trong điều kiện như vậy.

     


  14. "Bởi chúng ta không thể thay đổi được thế giới xung quanh, nên chúng ta đành phải sửa đổi chính mình, đối diện với tất cả bằng lòng từ bi và tâm trí huệ."
     


  15. "Tốn thêm một chút tâm lực để chú ý người khác chi bằng bớt một chút tâm lực phản tỉnh chính mình, bạn hiểu chứ?"